Ăn – Cầu nguyện – Yêu ở Bhutan (Phần 2)

0 1028 Views

Sẵn sàng du học – Ăn – Cầu nguyện – Yêu là hành trình trải nghiệm thi vị trong chuyến du lịch Bhutan đáng nhớ của tôi.

CẦU NGUYỆN

Bhutan gây sững sờ với phần còn lại của thế giới khi chấp nhận chọn đường lối phát triển An Lạc, chứ không chạy theo thành tích – số liệu. Bhutan không màng cáp treo, nhà cao tầng hay GDP. Bhutan chọn GNH, chỉ số Hạnh Phúc, thay cho GDP, chỉ số thành tích ô nhiễm khốn khổ mà người dân các nước phát triển – đang phát triển phải hứng chịu. Hạnh Phúc ở đây là gì? Là an lạc nội tâm, trong lành tâm hồn, vững chãi niềm tin. Điều này giải thích ra nghe sẽ vừa tâm linh lại vừa dài dòng. Chưa cần ở Bhutan, chỉ cần có dịp tiếp xúc với một người Bhutan nào đó, bạn sẽ cảm nhận được rất rõ.

Chuyến bay từ Bangkok sang Bhutan, tôi có dịp trực tiếp ngắm nhìn và tiếp xúc với những người Bhutan đầu tiên, đó chính là tiếp viên hàng không. Nói không ngoa, tiếp viên hàng không (TVHK) là công việc “được” mọi người “xăm soi” kĩ lưỡng. Đây cũng là công việc nhìn qua thì tưởng nhẹ nhàng, xong thực tế, lại đòi hỏi kỉ luật sắt, tác phong quân đội. Họ không có khái niệm giờ cao su, quen tề chỉnh, nhất là khi khoác lên người bộ đồng phục bay.

Đồng phục TVHK trên chuyến bay của tôi chính là Kira và Gho, quốc phục Bhutan, nhìn rõ lạ và đẹp mắt, rất cuốn hút. Tôi phát hiện ra, dường như TVHK xứ Bhutan tự do, thoải mái hơn hẳn so với TVHK các hãng khác mà tôi từng có dịp quan sát. Những người Bhutan đầu tiên tôi gặp, có vẻ như họ yêu gia đình lắm thì phải, trên áo đồng phục của họ gắn đầy huy hiệu vợ, chồng, con cái.

ssdh-bhutan

Tính tôi cởi mở, đợi TVHK xong công việc, tôi tìm đến họ và trò chuyện. Tôi chỉ trỏ những chiếc huy hiệu, thắc mắc về chúng, và khen ảnh “đứa bé” và “bạn gái” được in lên chiếc huy hiệu kia trông thật bụ bẫm, đáng yêu. Những người bạn Bhutan cười phá lên, nói là ừ, chúng tôi có gia đình hết cả rồi, nhưng đây không phải vợ con tôi, “đứa bé” bụ bẫm chính là Đức Vua hồi nhỏ, và cô gái xinh đẹp chính là vợ Vua. Tôi ngượng quá! Trong thế giới chúng ta sống, những chiếc huy hiệu thường chỉ được in hình các Ộp-pa cho các bạn nhỏ “nghiện” văn hóa giải trí xứ Hàn, chứ nào có ai “hâm dở” mà đeo huy hiệu Lãnh tụ vĩ đại. Ở Bhutan, mọi người đều nhiệt thành thể hiện sự yêu thương và kính trọng Hoàng tộc. Cách bộc lộ sự ngưỡng mộ vô cùng đơn giản: họ đẹo huy hiệu và cầu nguyện cho nhà vua mọi lúc mọi nơi. Và tất nhiên, không chỉ TVHK mới chuộng món trang sức đáng yêu này. Vài ngày sau, tôi lại “lỡ miệng”khen “chú bé” in trên huy hiệu cậu bạn Bhutan lái xe đưa tôi rong ruổi khắp đất nước này là xinh, và rồi tôi lại… tẽn tò! Nếu ở Thái Lan, có khi tôi bị bỏ tù vì tội (không cố ý) bất kính nhà Vua cũng nên.

ssdh-bhutan1

Sống trong một quốc gia không cần lo lắng về y tế – giáo dục (công dân Bhutan không phải đóng tiền học hay nộp tiền khám chữa bệnh), người dân Bhutan thế hệ này sang thế hệ khác nối tiếp nhau tiếp nhận sức khỏe thể chất, tinh thần và tri thức qua niềm tin trong trẻo với những giá trị trường tồn bất biến. Giá trị đầu tiên là Thiên Nhiên. Chỉ số Hạnh Phúc thể hiện qua bầu không khí trong lành thanh thoát người dân Bhutan được hít thở. Hoàn toàn xanh. Không khói bụi. Không khu công nghiệp. Người Bhutan tôn trọng thiên nhiên, sống hòa thuận với đất trời. Tôi vẫn ấn tượng về một lần đi sở thú ở đất nước An Lạc. Đó là một sở thú nhỏ, bên trong sở thú nhỏ là một “cái lồng” rất to. Đi hết cái lồng này dễ chừng mất tầm 30 phút là ít. Bên trong lồng, đường hoàng mấy con bò Takin, linh vật Bhutan, phởn phơ gặm cỏ. Tôi đi quanh cái lồng, bên trong lồng đủ cả núi non sông suối, ngắm lũ bò từ phía xa rất xa, tay tôi vặt dâu rừng ven lồng nhẩn nha nhấm nháp, cảm giác vừa ngỡ ngàng lại vừa hả hê. Chưa bao giờ tôi đi sở thú nào tềnh toàng nhưng giàu có đến vậy.

ssdh-bhutan6

Nơi chúng ta sống, nhiều người đặt niềm tin vào địa vị, vật chất, danh vọng. Người Bhutan hờ hững với những điều ấy, bởi họ có giá trị khác, lành lặn hơn nhiều. Niềm tin lớn nhất của dân xứ An Lạc hẳn là những lời cầu nguyện. Cờ phướn khắp nơi, từ miền đồng bằng rộn rã người cho đến những đỉnh núi cao mây mơn man bao phủ. Người ta in lên cờ những kinh những chú những lời răn dạy giản dị tốt đẹp. Gió thổi. Cờ bay. Muôn vàn những lời nguyện cầu tốt lành từ bi lan tỏa trong không khí, bao bọc ôm trọn xứ sở. Đi du lịch Bhutan, bên cạnh nhiều tu viện – chùa chiền, bạn còn gặp nhiều kinh luân. Có kinh luân to như một căn phòng nhỏ. Có kinh luân đặt bên bờ suối, nhờ dòng nước chảy mà chuyển động xoay vòng. Còn lại là những kinh luân nhỏ quay liên hồi trên tay người cầu nguyện. Kinh luân xoay, những lời dạy – lẽ sống đúc kết từ ngày xưa lan tỏa, nuôi dưỡng phần hồn Bhutan luôn được lành lặn, trong trẻo.

ssdh-bhutan2

Với nhiều người, Phật là tôn giáo. Người Bhutan thì không nghĩ vậy. Với họ, Phật là lẽ sống. Đó là một người thầy để lại nhiều bài học tinh tế và thấm thía. Người Bhutan trân trọng tiếp nhận và thực hành. Họ thể hiện lòng thành kính đức Phật bằng những lễ hội. Mọi người cứ ca thán sao Việt Nam ta la liệt lễ hội thế. Tôi thì thấy Bhutan nhiều lễ hội hơn Việt Nam đến bội phần. Các lễ hội phủ kín khắp Bhutan mỗi tuần. Tôi xem lịch trình lễ lạt ở xứ An Lạc mà thấy choáng ngợp. Cứ lễ hội là người dân, thay vì tranh thủ bán hàng kiếm chác, thì họ lại đóng cửa hàng, nghỉ buôn bán kinh doanh, và… đi chơi như khách du lịch. Gia đình, vợ chồng, con cái cùng nhau đi thăm tu viện gần nhà hay vồn vã chèo đèo vượt suối leo lên tu viện trên đỉnh núi xa xa. Tôi ngắm người Bhutan đi hội mà thấy mình như đang được họ lan tỏa, chia sẻ niềm hân hoan hạnh phúc. Người Bhutan hạnh phúc. Niềm hạnh phúc không đến từ đồ hiệu hay trang sức hay phẫu thuật thẩm mỹ hay tài khoản ngân hàng.

Họ hạnh phúc bởi lối sống giản đơn lành mạnh thấu đáo, sống có niềm tin, biết trân trọng tự nhiên, và phát tâm an lành.

ssdh-bhutan3

Cá Domino (SSDH) – Theo elle.vn

Share.

Leave A Reply