Hãy để gấu Pooh bé nhỏ dẫn lối về tuổi thơ trong “Christopher Robin”

0 1027 Views

Sẵn sàng du học – Thông qua những hình tượng gắn bó với tuổi thơ như gấu Pooh, lợn hồng Piglet, hổ Tigger, lừa Eeyore, "Christopher Robin" của nhà Disney đã gợi lên nhiều suy ngẫm về cuộc sống và tình cảm gia đình.

Gấu Pooh, lợn Piglet, hổ Tigger, lừa Eeyore đã trở nên quen thuộc với nhiều thế hệ trẻ em trên toàn thế giới. Chúng mang tới bao niềm vui và tiếng cười cho các khán giả nhí. Song, những người bạn tuổi thơ ấy vẫn mãi bé nhỏ còn cậu bé Christopher Robin thì phải trưởng thành. Anh chàng giờ đây phải đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống và quên mất những tháng ngày bình yên hôm nào.

Sự khắc nghiệt của con đường mang tên trưởng thành

Bạn còn nhớ cậu bé Christopher Robin trong Winnie the Pooh chứ? Cậu ấy đã lớn rồi. Đứng bên cạnh Pooh trên poster giờ đây là một người đàn ông trưởng thành, đã có vợ con. Ngày ấy, khi vẫn còn là một cậu bé, cả thế giới của Christopher Robin chỉ là khu Rừng Trăm Mẫu với những người bạn thân yêu.

ssdh-christopher-robin

Hạnh phúc lúc ấy là không phải làm gì cả, cả ngày được vui chơi với tiếng cười giòn tan vang vọng khắp chốn. Những ngày tháng tuổi thơ cứ thế trôi đi thật êm đềm. Và rồi đứa trẻ nào cũng phải lớn lên. Ngay ở đầu phim đã là một bữa tiệc thịnh soạn mà những người bạn đã chuẩn bị cho Robin, báo hiệu một cuộc chia ly sắp đến.

Năm tháng trôi đi qua chuỗi cảnh, Christopher Robin (Ewan McGregor) chuyển đến thành phố khác, trở thành người lính chiến, lấy vợ và rồi là cha của một cô con gái. Bước ra khỏi cuộc chiến, anh chàng khoác lên mình bộ Âu phục để tiếp tục một "cuộc chiến" khác cũng khốc liệt không kém. Tình hình kinh tế ngày một khó khăn, cậu bé năm nào lúc này đã có một gia đình phải chăm lo, không những thế anh còn nắm trong tay miếng cơm manh áo của nhiều người, cũng là trụ cột của nhiều gia đình khác.

Cuộc sống của Robin bây giờ tất bật với các loại giấy tờ sổ sách, bù đầu vì cơm áo gạo tiền, thậm chí thời gian dành cho gia đình cũng trở nên hiếm hoi. Anh đã quên khu rừng bí mật, quên những người bạn tuổi thơ. Nhưng tuổi thơ chưa một lần lãng quên anh. Bằng một cách thần kỳ nào đó, gấu Pooh (Jim Cummings) chui qua gốc cây và gặp lại Robin ngay giữa lòng thành phố London, giống như tuổi thơ tìm về gõ cửa. Pooh những tưởng Robin sẽ mừng rỡ khi gặp lại mình nhưng cuối cùng Robin lại đón tiếp anh bạn cũ bằng thái hoảng hốt, bối rối và muốn xua đuổi cậu đi.

Trên con đường khắc nghiệt mang tên trưởng thành, chúng ta đã đánh mất nhiều thứ, bỏ rơi nhiều thứ. Chúng ta đã mất đi rất nhiều bạn bè nhưng vẫn luôn tiếp tục đẩy họ ra xa. Hình ảnh con gấu đơn độc đi trong sương mù u ám, trên tay cầm quả bóng bay đỏ chói gợi lên một cảm giác cô độc, lạc lõng đến cùng cực. Hình ảnh ấy khiến chúng ta phải chạnh lòng vì hình như chúng ta cũng đã bỏ lỡ một điều gì đó.

Chìa khóa của hạnh phúc chính là "không làm gì cả"

ssdh-christopher-robin1

Robin đã qua cái tuổi được quyền "không làm gì cả" rồi. Một khi đã quăng mình vào cái "dây chuyền" công việc thì người ta không thể tự cho phép mình dừng lại. Pooh thì mãi mãi mang tâm hồn của một đứa trẻ không bao giờ lớn. Cậu thắc mắc không hiểu tập giấy tờ của Robin quan trọng hơn hay quả bóng bay quan trọng hơn. Giấy tờ sổ sách chỉ khiến Robin bù đầu, còn quả bóng bay lại khiến Pooh hạnh phúc.

Pooh vẫn mãi là một đứa trẻ ngây thơ, ngờ nghệch, thắc mắc về mọi thứ trên đời, nhưng Robin đã chẳng còn kiên nhẫn giải thích cho Pooh như ngày bé. Lúc này Pooh chỉ mang đến cho Robin sự phiền nhiễu, rắc rối và lẽ ra Pooh nên ở yên chỗ mà cậu thuộc về, không nên đến tìm Robin thì hơn. Pooh đã cố gắng thuyết phục Robin rằng chìa khóa của hạnh phúc là không làm gì cả nhưng ai tin một kẻ "não nhồi bông" phiền phức.

Hình ảnh của Robin là cái gương phản chiếu vô số những con người hiện đại như chúng ta thôi. Chúng ta lao vào công việc như những con thiêu thân, sợ hãi việc phải dừng lại. Chúng ta quên mất niềm hạnh phúc của việc "không làm gì cả". Bởi vì ai cũng cần những khoảng trống, để được nghỉ ngơi, để sạc lại năng lượng cho đầy. Chúng ta ai cũng hiểu điều đó nhưng chẳng mấy ai làm được. Không phải ai cũng dũng cảm kháng cự lại sức ép nặng nề của công việc.

ssdh-christopher-robin2

 

Thế giới tuổi thơ mà ai cũng muốn tìm về

Ngay từ khi Disney tung đoạn trailer, nhiều người đã bồi hồi thổn thức khi được gặp lại những người bạn quen thuộc của tuổi thơ. Gấu Pooh, lợn hồng Piglet (Nick Mohammed), hổ Tigger (Jim Cummings), lừa Eeyore (Brad Garrett) từng trở nên quen thuộc với hàng triệu trẻ em trên thế giới qua những nét vẽ minh họa trong truyện hay qua những thước phim hoạt hình vẽ tay, nay được tái hiện lại một cách chân thực, sinh động nhờ công nghệ CGI. Vẫn là gấu Pooh bụng bự, mặc chiếc áo đỏ cộc cỡn nhưng trở nên sinh động đến từng cọng lông. Những người bạn tuổi thơ của Robin được tạo hình giống những món đồ chơi thú nhồi bông gây kinh ngạc bởi khả năng nói chuyện với con người.

ssdh-christopher-robin3

Bộ phim là sự kết hợp giữa những nét vẽ chì mộc mạc trong sách, đồ họa CGI và live action (hành động sống). Cả tác phẩm được phủ một màu buồn đầy ưu tư. Cổ tích của người lớn không còn là những bức tranh rực rỡ, nhiều màu. Dù hiện thực cuộc sống khắc nghiệt đến đâu, cổ tích vẫn luôn tồn tại, vẫn luôn có một "happy ending" (kết thúc có hậu) cho những câu chuyện cổ tích mà người ta tự vẽ nên bằng những nét vẽ giản đơn.

Cũng giống như những phim mang màu sắc kì ảo của Disney như Beauty and the Beast (2017), Maleficent (2014), Alice in Wonderland (2010), Christopher Robin gây ấn tượng bởi những khuôn hình đẹp lung linh nhưng vẫn pha chút âm u, kỳ bí. Bối cảnh chính là khu Rừng Trăm Mẫu đẹp như trong cổ tích và cảnh thành phố London cổ kính, nhộn nhịp. Christopher Robin đã tiết chế những cảnh hát hò, nhảy múa (thứ đã trở thành "đặc sản" của phim Disney) mà thay vào đó là nền nhạc piano nhẹ nhàng, gợi ra một không gian cổ tích bình yên.

Cá Domino (SSDH) – Theo kenh14

Share.

Leave A Reply